Nhớ mẹ

0
770

Chiều cao nguyên nắng đổ thênh thang, gió lồng lộng, tiếng chuông chiều ngân vang, đổ dài xuống sườn núi và trải đều khắp trùng dương. Sau hè, tiếng ve kêu ả ê hòa lẫn với tiếng nhái con gọi mẹ. Bên kia, đồi thông đang vào mùa thay lá. Xa xa, dưới thung lũng màn sương mù trắng xóa đang dần bao phủ. Bên kia sườn dốc, dăm ba người đi làm nương về. Cảnh vật nên thơ, không gian hữu tình, một cảm giác cô đơn chiếm trọn con tim. Buông một tiếng thở dài thì thầm hai tiếng “mẹ ơi!” nghe sao lạc lõng.

nho-me

Chiều nay trong căn phòng vắng, một mình ngồi trầm tư bên cửa sổ, thả lòng theo nhịp sống cùng thời gian đưa về miền ký ức xa xăm ấy. Nhớ lại sáng nay, vô tình con đọc được cuốn sách mà ai đó để quên đầu giường nơi phòng con đang ở, cuốn sách người ta viết về những gì đã mất và những gì còn lại “con người ta thường không biết trân trọng những gì mình đang có, chỉ khi nào nó vụt khỏi tầm tay ta mới biết nó có giá trị”. Nhớ lại lúc con còn bé, nhà mình vui biết bao nhiêu. Sáng mẹ tất bật lo điểm tâm, lo cặp sách để con đến trường, lúc ba chở con đi mẹ đã không quên đặt nụ hôn nồng thắm lên vầng trán con. Vậy mà lúc đó sao con cứ cảm thấy ngượng, cứ vô tâm không để ý những nụ hôn đó là cả một tình yêu vô bờ bến mà mẹ dành cho con. Hay có những chiều con rong chơi trên con đường đầy sô-co-la, ô-mai, xí muội cùng chúng bạn mà quên mất mẹ đang ở nhà ngồi đợi con về để cùng ăn bữa tối. Mẹ ạh! tâm trạng con giờ này cũng thế, một cảm giác ân hận pha lẫn chút luyến tiếc không chịu rời bỏ con.

Dòng đời thì xuôi ngược, cuộc sống lại vội vã, người ta tìm những thứ đánh rơi, kiếm những gì mình đã lạc mất. Dòng đời đưa con vào những nơi con không nghĩ, cuộc sống mang con tới những nơi con không ngờ. Đôi lúc con bị chúng vùi dập đến tả tơi mà không kiếm đâu ra một lời an ủi. Những lúc như thế con ước mong có mẹ ở bên cạnh, được mẹ ôm vào lòng như ngày xưa ấy, được mẹ yên ủi, vỗ về và nói lên “có mẹ đây con đừng sợ”. Nhưng mẹ ạ! Càng ước mơ con càng cảm thấy đi vào ngõ cụt. Vì thế, chiều nay con không khóc sao nước măt cứ chảy, sống mũi cứ cay cay. Giá như gờ này có mẹ ở đây để con tựa vào lòng mà khóc cho lòng thêm nhẹ, cho vơi bớt nỗi sầu thương.

Viết Lan

Loading...
CHIA SẺ