Mãnh lực của tiền

0
829

Tiền là gì nhỉ?… tiền có khả năng làm cho người ta đẹp. Chính xác! Tiền đưa tới cho người ta sang. Cũng không sai! Đẹp chẳng bao giờ cùng, sang không có giới hạn. Người có tiền thường giao tiếp với người có tiền và kẻ sang thương quen với kẻ sang đã trở thành quy luật khó có thể bỏ qua. Vì thế, trong thế giới của tiền khi đặt lên tương quan để so sánh với nhau, ai cũng thấy mình thua thiệt. Dù lắm tiền đến đâu cũng thấy cũng thấy người khác hơn mình, dù sang đến đâu cũng thấy mình thua kém người khác. Trong thế giới của những người giàu ai cũng thấy mình nghèo, trong thế giới người sang ai cũng thấy mình chưa đủ đẳng cấp. Do đó, tiền là tiếng gọi êm ái và ngọt ngào, nhưng cái êm ái và ngọt ngào đó lại đưa con người ta vào khung trời của những nỗi buồn. Buồn vì thua kém và không sang bằng người khác. Nhưng cái bất lực của con người ta lại lại yêu những chân trời màu màu tím đó.

manh-luc-cua-tien

Tiền có khả năng thỏa mãn được nhiều mơ ước. Nhưng con người ta thường làm ngược lại là mơ ước được nhiều tiền. Thử hỏi trong cuộc sống có ai đã dùng tiền để mua được hạnh phúc? Nếu hạnh phúc được mua bởi tiền thì giá của nó bao nhiêu và ai sẽ là người bán? Ấy vậy mà trong cuộc sống đã bao lần chúng ta để vụt mất niềm vui, mất hạnh phúc chỉ vì tiền. Nếu lên google chúng ta gõ “chỉ vì tiền….” thì sẽ có vô số phóng sự để ta đọc và suy gẫm. Vì tiền mà người ta bán rẻ lương tâm, vì tiền mà cha mẹ, con cái, anh em, chị em, làng xóm bất hòa nhau, vì tiền mà người ta có chà đạp lên tình yêu, vì tiền mà người ta có thể bán rẻ thân xác, vì tiền mà người ta từ bỏ ước mơ. Khi đứng trước mơ ước thật nhiều tiền thường có hai tiếng nói, một thanh âm rung lên những cảm xúc vì ước mơ được thỏa mãn và một âm thanh gằn xuống những khổ đau vì không thực hiện được ước mơ. Hai tiếng nói này bổ túc cho nhau và thúc đẩy con người đi tìm và cứ tìm mãi. Tiền là phương tiện để thực hiện ước mơ. Nhưng khổ nỗi có tiền ta lại càng yêu tiền, càng yêu tiền nên ta càng muốn giữ cũng vì giữ nên không thực hiện được ước mơ. Một cái vòng luẩn quẩn tưởng chừng sẽ không có hồi kết. Vì thế, những ước mơ nằm lặng chết theo đồng tiền. Cũng chính trong cái mê hoặc đó, tiền làm dang dở đường tương lai ta hoạch định.

Truyện nhân gian kể rằng: trên đường đi tìm hạnh phúc, bất chợt ba khách bộ hành nghe tiếng thất thanh của đạo sĩ từ trong hang núi chạy ra: thần chết! ta đã gặp thần chết! ba người khách bộ hành yêu cầu đạo sĩ dẫn mình vào hang xem thần chết. Vào huyệt đá sâu, vị đạo sĩ chỉ cho khách bộ hành đang đi tìm hạnh phúc thấy một kho tàng chôn giấu. Vị đạo sĩ kêu to: thần chết! thần chết! rồi bỏ chạy. Ba người khách bộ hành đã bàng hoàng vì kho tàng. Họ chia nhau đào xới, cho vàng bạc vào bao. Phải có lương thực để lấy sức mà tiếp tục đi chứ. Thế là một người tình nguyện đi mua thức ăn. Hai người ở lại đào. Nhưng bất hạnh cho người đi mua lương thực. Hai kẻ kia đã âm mưu giết ông. Khi ông mang thức ăn về, ông bị giết để số vàng còn lại chia hai mà thôi. Vàng bạc đã cho vào kho, họ ăn để lấy sức mà lên đường. Nhưng họ đâu có ngờ trong thức ăn ấy đã có độc của gã đàn ông tham lam muốn giết hai người kia. Vị đạo sĩ nhìn thấy tiền mà không tham lam vì ông có khả năng đề kháng tiếng mê hoặc của đồng tiền. Còn ba khách bộ hành không có khả năng cảm nghiệm những niềm vui khác như: tình bạn, lòng trung thành, sự độ lượng, lòng khoan dung mà đối với họ hạnh phúc duy nhất chỉ là tiền. Àh! Thì ra cuộc sống có nhiều thứ còn đáng quý gấp mấy lần tiền.

Viết Lan

Loading...
CHIA SẺ